苏教版二年级必背20首古诗
画一幅春天的画-
1
、
《
小
池
》
泉
眼
无
xiǎo
chí
yáng
wàn
l
ǐ
杨
万
里
qu
án
yǎn
wú
shēng
xī
xì
liú
声
惜
细
流
,
sh<
/p>
ù
yīn
zhào
shuǐ
ài
qíng
róu
xiǎo
hé
cái
lù
jiān
jiān
jiǎo
树
阴
照
水
爱
晴
柔
。
小
荷
才
露
尖
尖
角
,
上
头
。
zǎo
yǒu
qīng
tíng
l
ì
shàng
tóu
p>
早
有
蜻
蜓
立
p>
2
、
《
山
行
》
杜
牧
shān
xing
dù
mù
yuǎn
shàng
hán
shān
shí
jìn
g
xié
远
上
寒
山
石
径
斜
,
bái
yún
shēn
chù
yǒu
rén
jia
白
云
深
处
有
人
家
。
tín
g
chē
zuò
ài
< br>fēng
lín
wǎn
停
车
坐
爱
枫
林
晚
,
霜
叶
红
于
二
月
花
。
shu
āng
yè
hóng
yú
èr
yuè
huā
3
p>
、
《
回
huí
xiāng
ǒu
shū
乡
偶
书
》
贺
知
p>
hè
zhī
zhāng
章
shǎo
xiǎo
l
í
jiā
lǎo
dà
huí
少
小
离
家
老
大
回
,
音
无
改
鬓
毛
相
见
不
相
衰
。
p>
xiāng
yīn
wú
gǎi
bìn
máo
shuāi<
/p>
乡
ér
tóng
xiāng
jiàn
bù
xiāng<
/p>
shí
儿
童
识
,
xià
o
wèn
kè
cóng
hé
chù
lái
笑
问
客
从
何
处
来
。
4
p>
、
《
敕
勒
歌
》
北
朝
乐
府
p>
chì
lè
gē
川
běi
cháo
lè
< br>fǔ
chì
lè
chuān
p>
yīn
shān
xià
敕
勒
,
阴
山
下
,
穹
庐
,
tiā
n
sì
qióng
lú
天
似
lóng
gài
sì
yě
天
苍
苍
,野
笼
盖
四
野
。
茫
茫
,
tiā
n
cāng
cāng
yě
máng
máng
fēng
chuī
cǎo
dī
jiàn
niú
yáng
5
p>
、
《
绝
句
》
杜
甫
风
吹
草
低
见
牛
羊
。
jué
jù
黄
dù
f
ǔ
liǎng
gè
huáng
l
í
míng
cuì<
/p>
liǔ
两
个
鹂
鸣
翠
柳
,
一
行
白
鹭
p>
窗
yī
háng
b
ái
lù
shàng
qīng
tiān
上
青
天
。
chu
āng
hán
xī
lǐng
qiān
qiū
xuě
m
én
bó
dōng
wú
wàn
l
ǐ
chuán
门
泊
东
吴
万
里
含
西
岭
千
秋
雪
,
船
。
6
p>
、
《
江
雪
》
柳
宗
元
jiāng
xuě
liǔ
zōng
yuán
p>
qiān
shān
niǎo
fēi
jué
千
山
鸟
飞
绝
,
wàn
jìng
rén
zōng
miè
gū
zhōu
suō
l
ì
wēng
孤
舟
蓑
笠
万
径
人
踪
灭
。
翁
,
dú<
/p>
diào
hán
jiāng
xuě
独
钓
寒
江
雪
。
p>
7
、
《
寻
隐
者
不
遇
》
贾
岛
p>
xún
yǐn
zhě
bù
yù
jiǎ
dǎo
sōng
xià
wèn
tó
ng
zǐ
yán
shī
cǎi
yào
qù
松
下
问
童
子
,
言
师
采
药
去
。
中
,
zhī
zài
cǐ
shān
< br>zhōng
只
在
此
山
yún
s
hēn
bù
zhī
chù
云
深
不
知
处
。
p>
8
、
《
夏
日
绝
句
》
李
清
照
p>
xià
rì
jué
jù
生
l
ǐ
q
īng
zhào
shēng
dāng<
/p>
zuò
rén
jié
死
亦
为
鬼
至
今
思
当
作
人
杰
,
雄
。
sǐ<
/p>
yì
wéi
guǐ
xióng
zhì
jīn
sī
xiàng
yǔ
项
羽
,
bù<
/p>
kěn
guò
jiāng
dōng
不
肯
过
江
东
。
9
p>
、
《
绝
句
》
杜
甫
jué
j
ù
dù
fǔ
chí
rì
jiāng
shān
l
ì
春
风
花
草
迟
日
江
山
丽
,
香
。
chū
n
fēng
huā
cǎo
xiāng
ní
róng
f
ēi
yàn
zǐ
沙
泥
融
飞
燕
子
,
shā
nuǎn
shuì
yuān
yāng<
/p>
暖
睡
鸳
鸯
。
p>
10
、
《
九
月
九
日
忆
山
独
在
异
jiǔ
yuè
jiǔ
r ì
yì
shān
dōng
xiōng
d
ì
东
兄
弟
》
wáng
wéi
王
维
dú
zà
i
yì
xiāng
wéi
yì
kè
乡
为
异
客
,
měi
féng
jiā
jié
bèi
sī
qīn
遥
知
每
逢
佳
节
倍
思
亲
。
兄
弟
登
高
处
,
yáo
zhī
xiōng
dì
dēng
gāo
chù
bià
n
chā
zhū
yú
< br>shǎo
yī
rén
遍
插
茱
萸
少
一
人
。
11<
/p>
、
《
望
天
门
山
》
李
白
wàng
tiān
mén
shān
l
ǐ
bái
tiān
mén
zhōng
duàn
chǔ
jiāng
kāi
天
门
中
断
楚
江
开
,
bì<
/p>
shuǐ
dōng
liú
zhì
cǐ
huí
碧
水
东
流
至
此
回
。
liǎ
ng
àn
qīng
shān
xiāng
duì
ch
ū
两
岸
青
山
相
对
出
,
gū<
/p>
fān
yī
piàn
rì
biān
lái
孤
帆
一
片
日
边
来
。
12
、
《<
/p>
早
发
白
帝
p>
zǎo
fā
bái
dì
chéng
城
》
< br>
李
白
l
ǐ
bái